Năm 1994, có hai người Mỹ đã nhận thư mời từ một sở Giáo dục Nga đến Nga giảng dạy. Trong chuyến đi này, họ được mời đến rất nhiều nơi để dạy, đặc biệt trong đó có một cô nhi viện lớn. Khoảng 100 em nam nữ được nuôi dưỡng ở đây, bao gồm những em bị bỏ rơi, bị ngược đãi, chúng được nuôi dưỡng bởi một chương trình chăm sóc của chính phủ. Hai người Mỹ nọ đã kể lại câu chuyện dưới đây.

42haiembetrongmangco texture 1893386 1280

Lúc đó đã gần mùa Giáng sinh, năm 1994, cũng là thời gian để các trẻ mồ côi được nghe câu chuyện Giáng sinh truyền thống, có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời chúng được nghe câu chuyện này. Chúng tôi kể về Mary và Giô sép đi đến thành Bết lê hem. Vì không còn phòng nào trong quán trọ, họ đã phải tạm trong một chuồng chiên, và ở đó, hài nhi Jêsus đã được sinh ra, được đặt nằm trong máng cỏ. Suốt cả câu chuyện, bọn trẻ và cả những nhân viên của trại trẻ mồ côi đều ngồi im lặng lắng nghe, họ sửng sốt ngạc nhiên về câu chuyện. Một vài người thì ngồi trên cạnh của chiếc ghế, cố gắng nuốt lấy từng lời chúng tôi kể. Sau khi kể xong câu chuyện, chúng tôi đưa cho bọn trẻ ba mẩu giấy cạc tông để chúng làm chiếc máng chiên thô sơ.

Mỗi đứa trẻ được phát cho một mẫu giấy nhỏ hình vuông màu vàng, được cắt ra từ những chiếc khăn giấy tôi mang theo. Không hề có lấy một mẩu giấy màu bán trong thành phố lúc bấy giờ. Theo hướng dẫn, đám trẻ xé giấy và cẩn thận đặt từng mảnh giấy vào chiếc máng để làm rơm. Những mảnh vải nhỏ, được cắt ra từ một chiếc áo không dùng nữa của một phụ nữ người Mỹ khi bà rời khỏi Nga, bây giờ được chúng tôi dùng làm chiếc mền cho hài nhi Jêsus. Những con búp bê được dùng làm hài nhi Jêsus thì được cắt từ tấm lều bạt của chúng tôi.

Đám trẻ có vẻ bận rộn làm chiếc máng của chúng, còn tôi đi vòng vòng để xem chúng có cần giúp đỡ gì thêm không. Mọi việc suông sẻ cho đến khi tôi đến chiếc bàn bé Misha đang ngồi. Cậu bé chắc khoảng 6 tuổi, và đã làm xong chiếc máng của mình. Khi tôi nhìn vào chiếc máng của cậu bé, tôi bỗng giật mình vì nhìn thấy không phải chỉ một hài nhi, mà có hai hài nhi trong máng. Nhanh chóng, tôi gọi người dịch thuật đến và nhờ bà hỏi cậu bé vì sao có đến hai hài nhi trong máng của cậu bé như vậy, không biết cậu bé có nghe và hiểu câu chuyện của chúng tôi kể hay không. Vòng tay quanh ngực mình và nhìn vào tác phẩm máng cỏ đã hoàn thành, cậu bé bắt đầu kể lại câu chuyện với vẻ hết sức nghiêm túc. Chỉ là một cậu bé nhỏ xíu, và mới chỉ được nghe về câu chuyện Giáng sinh lần đầu tiên, nhưng cậu thuật lại không thiếu một chi tiết nào cho đến phần cậu kể về Mary đã đặt hài nhi Jêsus trong máng cỏ.

Bây giờ, Misha bắt đầu sáng tạo thêm. Cậu bé kể lại phần cuối theo cách riêng của mình, "Và khi bà Mary đặt hài nhi Jêsus vào máng cỏ, Chúa Jêsus nhìn thấy em và hỏi em có chỗ nào ở chưa? Em nói với Ngài rằng em không có mẹ, cũng không có ba, vì thế nên em chẳng có nơi nào để ở cả. Rồi Chúa Jêsus bảo em rằng em có thể đến ở với Ngài. Nhưng em nói với Ngài không thể được đâu, bởi vì em chẳng có món quà nào tặng Ngài giống như những người khác có cả, ba Vua thì có đủ thứ quý giá, cả cậu bé đánh trống cũng có chiếc trống để tặng Ngài... Nhưng em muốn ở với Chúa Jêsus lắm lận, vì thế, em mới nghĩ rằng em có thể dùng cái gì mình có để tặng Ngài. Em nghĩ nếu em giữ ấm cho Ngài, đó có thể là một món quà tốt. Vì thế, em hỏi Chúa Jêsus rằng, "Nếu con giữ ấm cho Ngài, điều đó có đủ để trở thành một món quà dâng cho Ngài chăng?" Và Chúa Jêsus đã trả lời em rằng, "Nếu con giữ ấm cho ta, đó sẽ là món quà tốt nhất trong những món quà mọi người có thể tặng ta." "Và thế là em vào trong máng chiên với Chúa, rồi Chúa Jêsus nhìn em và Ngài bảo em rằng em có thể ở chung với Ngài mãi mãi."

Và khi bà Mary đặt hài nhi Jêsus vào máng cỏ, Chúa Jêsus nhìn thấy em và hỏi em có chỗ nào ở chưa? Em nói với Ngài rằng em không có mẹ, cũng không có ba, vì thế nên em chẳng có nơi nào để ở cả. Rồi Chúa Jêsus bảo em rằng em có thể đến ở với Ngài.

Khi cậu bé nhỏ Misha kể xong câu chuyện, mắt cô đã rướm nước và chảy tràn ra má. Cậu lấy hai tay che mặt, rồi gục đầu xuống bàn và khóc nức nở, đôi vai nhỏ run rẩy. Một cậu bé mồ côi đã tìm thấy Đấng không bao giờ bỏ rơi hay ngược đãi cậu, Đấng sẽ ở với cậu luôn luôn. Tôi học được rằng không phải cái gì bạn có trong cuộc đời này là đáng giá, mà là bạn có ai trong cuộc đời này mới là quan trọng.

 

Suy Gẫm

Mùa Giáng Sinh lại đến, nhắc chúng ta nhớ về một tình yêu vô giá mà Đức Chúa Trời dành cho con người: Ngài đã ban Con một của Ngài xuống trần gian chết thay để chuộc tội lỗi cho chúng ta. Tình yêu ấy dành cho tất cả mọi người, không phân biệt màu da, giai cấp, địa vị. Nếu bạn đã tiếp nhận tình yêu kì diệu ấy, bạn hãy mạnh dạn chia sẽ với người khác. Nếu bạn chưa tiếp nhận tình yêu ấy, tình yêu ấy đang chờ đợi để được bạn tiếp nhận.

  • Bạn có bằng lòng mở lòng mình ra và tiếp nhận tình yêu ấy không?

Đức Chúa Jêsus Christ đã đến trong thế gian để cứu vớt kẻ có tội, ấy là lời chắc chắn, đáng đem lòng tin trọn vẹn mà nhận lấy. (1 Ti-mô-thê 1:15)


Bình luận  

# Quang Harvest 59:08 13-12-2015
•Bạn có bằng lòng mở lòng mình ra và tiếp nhận tình yêu ấy không?

Đức Chúa Jêsus Christ đã đến trong thế gian để cứu vớt kẻ có tội, ấy là lời chắc chắn, đáng đem lòng tin trọn vẹn mà nhận lấy. (1 Ti-mô-thê 1:15)
Trả lời | Trả lời với trích dẫn | Trích dẫn

Thêm bình luận

Tìm Kiếm

Dâng Hiến Ủng Hộ Mục Vụ

Nhà Tài Trợ Cho Mục Vụ

Thống Kê Truy Cập

11186613
Hôm Nay
Hôm Qua
Tuần Này
Tuần Trước
Tháng Này
Tháng Trước
Tất Cả
19192
26618
71911
171900
391224
9835398
11186613

16-10-2019 17:10:03

Đang Trực Tuyến

Đang có 879 khách và không thành viên đang online

Đăng Ký Nhận Bản Tin!

Từ Mục Vụ Chia Sẻ Niềm Tin | Hy Vọng & Tình Yêu | www.quangharvest.com

ĐĂNG KÝ HOÀN THÀNH! Một e-mail với các bước tiếp theo để hoàn thành đăng ký đã được gửi đến địa chỉ e-mail.

Vui lòng kiểm tra email của bạn (bao gồm thư mục thư rác/spam) và hoàn tất đăng ký. Để nhận lại e-mail, đăng nhập bằng tên người dùng và mật khẩu đã nhập ở trên.