Jack nhìn chằm chằm vào cái công-tơ-mét trên xe mình trước khi giảm tốc độ, 75 dặm/giờ. Đây là lần thứ tư trong mấy tháng gần đây. Không hiểu sao mà một người cứ bị cảnh sát bắt gặp hoài như thế chứ? Khi xe giảm tốc độ chỉ còn 10 dặm một giờ, Jack cho xe lùi lại, nhưng chỉ nửa vời thôi. Cứ để cho anh cảnh sát lo lắng về một mối nguy hiểm tai nạn giao thông.

72bienbanvipham car 926834 1280

Anh cảnh sát đang bước ra khỏi xe, trên tay cầm một xấp giấy tờ. Ồ, Bob à? Chẳng lẽ là anh Bob ở nhà thờ đó sao? Jack kéo cao cổ áo khoác lên một chút, anh rún người xuống. Chuyện này thì còn tệ hại hơn là một tấm thẻ phạt nữa. Một cảnh sát Cơ Đốc bắt gặp một tên vi phạm luật lệ giao thông vốn vẫn nhóm trong cùng nhà thờ với anh ta mỗi Chúa nhật! Thật tồi tệ! Anh ta là một người chỉ mong nhanh chóng chạy về với vợ con sau một ngày làm việc mệt mỏi ở văn phòng mà thôi. Cũng là một người đã hẹn sẽ đi chơi đánh gôn chung với anh cảnh sát nọ vào ngày mai đây.

Nhảy ra khỏi xe, Jack tiến lại phía người đàn ông mà anh gặp hằng tuần vào Chúa nhật, người mà anh chưa bao giờ nhìn thấy mặc cái bộ đồng phục này. "Xin chào anh Bob. Thật tình cờ lại gặp anh trong hoàn cảnh như vầy." "Chào Jack." Không hề có nụ cười nào đáp lại. "Chắc anh cũng đoán ra là anh bắt gặp quả tang tôi đang vội về nhà với vợ con." "Ừ, tôi cũng đoán vậy." Bob có vẻ không kiên định lắm. Tốt. "Tôi đã làm cả ngày dài ở công ty, thật mệt mỏi. Tôi nghĩ là tôi chỉ phạm luật có chút xíu thôi - đây là lần đầu tiên đấy." Jack vừa nói vừa lấy chân di di trên hòn đá cuội bên vệ đường. "Diane mới gọi tôi và nói về món bò rán và khoai tây cho buổi tối nay. Anh biết ý tôi muốn nói gì không?" "Tôi biết chứ. Tôi còn biết rằng anh là người "có tiếng" trong vùng này nữa." Oái! Kiểu này có vẻ tình hình đang xoay chuyển hướng xấu đi rồi.

Tới lúc phải đổi chiến thuật thôi. "Thế đồng hồ của anh bấm lúc tôi chạy vận tốc bao nhiêu thế?" "Bảy mươi mốt. Anh có thể vui lòng vào xe ngồi lại không?" "Ừm... hoãn đã, Bob à. Tôi cũng nhìn đồng hồ của tôi khi tôi vừa thấy anh. Tôi thấy chỉ vừa chạm mức 65 thôi mà." Lời nói dối trở nên rất tự nhiên mỗi khi người ta lâm vào cảnh có thể bị nộp phạt như thế này. "Jack, anh hãy vào lại trong xe đi." Bối rối, Jack khom người chui vào trong xe qua cánh cửa đang mở. Đóng mạnh cánh cửa xe, anh bắt đầu bật công tắc xe. Anh chẳng vội vàng gì mở cửa sổ ra cả. Vài phút nặng nề trôi qua. Bob xé một tờ khỏi tập giấy. Tại sao anh ta chẳng hỏi bằng lái xe nhỉ? Jack nghĩ bụng rằng "dù có lí do gì đi nữa, chắc cũng cả tháng nữa mình mới lại ngồi gần ngài cảnh sát kia lại trong nhà thờ." Một cái gõ nhẹ vào cửa sổ phía trên đầu Jack. Bob đang đứng đó, trên tay đang xếp tờ giấy lại. Jack quay cửa sổ xuống một chút, chỉ là một kẽ hở khoảng 5 xen-ti-mét, chỉ vừa đủ để Bob thò tay đưa mảnh giấy vào thôi. "Cám ơn." Jack không thể kìm được cái vẻ coi thường trong giọng nói. Bob chẳng nói tiếng nào, quay bước trở lại xe của anh ta. Jack nhìn Bob qua kính xe. Anh mở tờ giấy ra đọc. Không biết phạt mình bao nhiêu đây?

Chờ một phút. Cái gì đây? Có vẻ như chuyện đùa. Đây không phải là một tờ biên bản phạt vi phạm luật giao thông. Jack bắt đầu đọc: "Jack thân mến, thời gian trước tôi có một đứa con gái nhỏ. Lúc nó mới sáu tuổi thì chết vì bị một chiếc xe tông vào. Anh đoán xem - đó là một người chạy quá tốc độ. Đương nhiên là anh ta bị phạt một số tiền, và cũng bị tù trong thời gian ba tháng, sau đó thì anh ta đã được tự do. Tự do để ôm hôn những đứa con gái của anh ta. Còn tôi thì chỉ có một đứa mà thôi, và tôi phải đợi cho đến khi trở về thiên đàng thì mới có thể lại được ôm nó vào lòng. Cả ngàn lần, tôi cố gắng để tha thứ cho người đàn ông kia. Cả ngàn lần tôi nghĩ rằng tôi đã tha thứ. Cũng có thể tôi đã làm được điều đó, nhưng tôi phải làm lại điều đó hoài. Bây giờ cũng vậy... Xin hãy cầu nguyện cho tôi. Và cũng hãy cẩn thận. Bây giờ đứa con trai nhỏ là tất cả những gì còn lại mà tôi có. Bob." Jack ngoái đầu lại, vừa lúc chiếc xe của Bob quay đầu và hướng ra đường cái. Jack nhìn theo cho đến khi chiếc xe chạy khuất. Mười lăm phút sau đó, Jack cũng quay đầu xe và lái chầm chậm về nhà.

Anh vừa lái xe vừa cầu nguyện xin Chúa tha thứ, và anh nghĩ sẽ làm vợ con ngạc nhiên khi ôm vợ và những đứa nhóc con mình vào lòng ngay khi anh bước vào nhà.

 

Suy Gẫm

Chúa ban cho mỗi chúng ta cuộc sống với những niềm vui và phước hạnh mỗi ngày. Chúng ta đang sống như thế nào? Có làm vinh hiển danh Chúa trong những hành động, suy nghĩ, lời nói, trong sinh hoạt hằng ngày của mình không?

Mỗi Tuần Một Câu Kinh Thánh

Vậy, anh em hoặc ăn, hoặc uống, hay là làm sự chi khác, hãy vì sự vinh hiển Đức Chúa Trời mà làm. 1. Côrinhtô 10:31

Vậy, anh em hoặc ăn, hoặc uống, hay là làm sự chi khác, hãy vì sự vinh hiển Đức Chúa Trời mà làm. 1. Côrinhtô 10:31


Bình luận  

# Quang Harvest 31:13 24-02-2016
Jack bắt đầu đọc: "Jack thân mến, thời gian trước tôi có một đứa con gái nhỏ. Lúc nó mới sáu tuổi thì chết vì bị một chiếc xe tông vào. Anh đoán xem - đó là một người chạy quá tốc độ. Đương nhiên là anh ta bị phạt một số tiền, và cũng bị tù trong thời gian ba tháng, sau đó thì anh ta đã được tự do. Tự đo để ôm hôn những đứa con gái của anh ta. Còn tôi thì chỉ có một đứa mà thôi, và tôi phải đợi cho đến khi trở về thiên đàng thì mới có thể lại được ôm nó vào lòng. Cả ngàn lần, tôi cố gắng để tha thứ cho người đàn ông kia. Cả ngàn lần tôi nghĩ rằng tôi đã tha thứ. Cũng có thể tôi đã làm được điều đó, nhưng tôi phải làm lại điều đó hoài. Bây giờ cũng vậy... Xin hãy cầu nguyện cho tôi. Và cũng hãy cẩn thận. Bây giờ đứa con trai nhỏ là tất cả những gì còn lại mà tôi có. Bob."
Trả lời | Trả lời với trích dẫn | Trích dẫn

Thêm bình luận

Tìm Kiếm

Dâng Hiến Ủng Hộ Mục Vụ

Nhà Tài Trợ Cho Mục Vụ

Thống Kê Truy Cập

09798570
Hôm Nay
Hôm Qua
Tuần Này
Tuần Trước
Tháng Này
Tháng Trước
Tất Cả
14284
24760
109315
157138
502570
8527131
9798570

23-08-2019 13:58:51

Đang Trực Tuyến

Đang có 699 khách và không thành viên đang online

Đăng Ký Nhận Bản Tin!

Từ Mục Vụ Chia Sẻ Niềm Tin | Hy Vọng & Tình Yêu | www.quangharvest.com